Friday, 3 August 2012

Lam Khiết Anh: Hồng nhan bạc phận!

Lam Khiết Anh: Hồng nhan bạc phận!(Dân trí) - Từng là một ngôi sao nổi tiếng, xinh đẹp, giờ đây Lam Khiết Anh trở thành một người vô gia cư, không tiền bạc, không gia đình, lang thang một mình trên các con phố trong bộ quần áo nhầu nhĩ, với điếu thuốc lá trên môi và miệng liên tục la hét…Lam Khiết Anh đã từng là ngôi sao nổi tiếng của Hồng Kông những năm 1980 và đầu 1990. Cô từng được đánh giá là một trong những diễn viên có khuôn mặt đẹp nhất Hồng Kông. Cô góp mặt trong khoảng trên dưới 20 bộ phim.
Vẻ đẹp trong sáng, nhưng cao sang khiến Lam Khiết Anh từng là một người đẹp luôn được đàn ông vây quanh tán tỉnh tuy nhiên cuộc đời cô không vẹn toàn và êm đềm như nhiều đồng nghiệp cùng lứa.
Sự nghiệp của Khiết Anh bắt đầu tụt dốc sau dự án phim Đại thời đại vào năm 1998. Có người cho rằng, cô không thể thoát khỏi vai diễn người phụ nữ mất trí trong phim này và mắc chứng trầm cảm.
Năm 2008, cô nhập viện tâm thần. Trước thời điểm nhập viện, Lam Khiết Anh tuyên bố phá sản, với hình dáng tiều tụy và khuôn mặt thất thần. Sau đó, nhiều lần báo giới bắt gặp Lam Khiết Anh ngồi thất thểu hút thuốc trên phố trong bộ dạng bệ rạc, không hề giống một ngôi sao xinh đẹp và tỏa sáng trên màn ảnh ngày nào. Đáng buồn hơn, Lam Khiết Anh còn ngửa tay xin tiền những người qua đường và bị phát hiện ở những "khu đèn đỏ".
Bạn bè thân thiết của Khiết Anh cho biết, nữ diễn viên này rơi vào trầm cảm sau khi phải chịu đựng quá nhiều áp lực và những cú sốc liên tiếp trong cuộc sống. Một người bạn của Khiết Anh cho biết, cô từng có quan hệ tình cảm với con trai một doanh nhân giàu có, có vị thế trong "xã hội đen". Sau đó, chuyện tình cảm không được như mong muốn, và bố mẹ lần lượt qua đời, Khiết Lam cảm thấy cô đơn và dần rơi vào tình trạng trầm cảm.
Ngày 13/4 vừa rồi, giới truyền thông Hồng Kông lại bắt gặp người đẹp một thời của làng giải trí Hồng Kông trên một quán bia vỉa hè ở Hồng Kông. Mái tóc đã điểm bạc, gương mặt đầy vết nám do thời gian, trên môi là điếu thuốc lá ngút khỏi, Khiết Anh trông thật cô đơn và lạnh lùng.
Khi phát hiện ra các phóng viên, Khiết Anh không ngừng la hét, chửi rủa. Nhìn cô trong bộ dạng này không ai nghĩ rằng, 30 năm trước, cô từng là một ngôi sao điện ảnh nổi tiếng và được nhiều người vây quanh ngưỡng mộ. Đôi mắt của Khiết Anh buồn rầu và trống rỗng.
Một người bạn của nữ diễn viên này kế rằng, Lưu Đức Hoa - một người bạn cùng thời với Khiết Anh rất cảm thông với số phận và hoàn cảnh của cô, anh thường xuyên cho cô tiền để trang trải cuộc sống. Khiết Anh từng nhiều lần tìm tới cái chết nhưng không thành.
Gương mặt mệt mỏi, vô hồn và khắc khổ của Khíết Anh khiến những khán giả từng có thời yêu mến và ngưỡng mộ cô cảm thấy xót xa. Có lẽ, Khiết Anh là ngôi sao nữ có số phận bi đát và bất hạnh nhất của làng giải trí hương cảng?!
.....
Thời hoàng kim ở thập niên 80, Lam Khiết Anh từng được phong tặng danh hiệu "Người đẹp Ngũ đài sơn", được khán giả yêu thích qua nhiều bộ phim như: Lục chỉ cầm ma, Chiếc hộp tình yêu, Chân mạng thiên tử, Vạn gia truyền thuyết, Người phụ nữ hái sao, Nghĩa bất dung tình, Bão tố thời đại ...
Những năm gần đây, tình trạng sức khỏe và cả tinh thần của cô ngày càng suy sụp, thật khiến mọi người lo lắng, mới đây bạn thân Dương Man Lợi tiết lộ với phóng viên, Tiết Thanh Minh vừa qua Lam Khiết Anh đã cúng tế hạt oxy trong hồ cá kiểng, xem như xá lợi tử của cha mẹ, cho thấy tình trạng tâm thần của cô đã ngày càng nghiêm trọng hơn.
Vào các ngày 6 và 9.4, phóng viên nhiều lần bắt gặp Lam Khiết Anh đầu tóc bạc phơ ra vào căn hộ ở Mã Khanh thôn tại khu Xích Trụ trong tâm trạng hoảng hốt, cứ đi vài bước cô lại thở dài thành tiếng, hành động cử chỉ kỳ lạ đến nỗi khiến người qua đường không khỏi kinh ngạc và xót xa.
Vừa đi vừa kêu la
Vào khoảng 6 giờ chiều ngày 6.4, Lam Khiết Anh bước ra khỏi căn hộ trong chiếc áo thun và áo khoác ngoài màu vàng, quần rộng màu xanh và chân đi dép nhựa, đầu tóc thì bạc phơ, thoáng nhìn trông bộ dạng của Lam Khiết Anh như một bà lão 60 tuổi, mặc dù cô mới bước sang tuổi 49 vào cuối tháng tư vừa qua.
Trên đoạn đường từ căn hộ đi bộ đến trạm xe buýt để ngồi xe ra trung tâm thành phố, dọc đường Lam Khiết Anh không ngừng nói năng lẩm bẩm, thinh thoảng lại lớn tiếng hét lên "ôi", tiếng kêu của cô nghe giống như bất ngờ bị người khác tấn công.
Đến trưa ngày 9.4, Lam Khiết Anh cũng mặc bộ đồ hôm trước ra trạm xe buýt, đi cùng là người bạn thân Dương Man Lợi vừa đến thăm cô, đến khu trung tâm mua sắm Lam Khiết Anh một mình đi lang thang trên đường phố khá lâu và không ngừng gọi điện thoại, đến khi nhìn thấy Dương Man Lợi vẫn lẻo đẻo theo sau cô mới dừng lại chờ. Sau đó Dương Man Lợi dẫn Lam Khiết Anh đến trung tâm thương mại mua đồ dùng hàng ngày, rồi lại cố tình kéo cô đến quầy bán mỹ phẩm với ý nghĩ giúp "Người đẹp Ngũ đài sơn" chỉnh trang lại dung nhan, tiếc là Lam Khiết Anh tỏ ra hoàn toàn không có hứng thú và đòi về.
Từ chối vào khoa tâm thần
Lam Khiết Anh hiện sống lẻ loi một mình, ngoài cô bạn thân Dương Man Lợi ra thì không còn họ hàng người thân nào khác, những năm gần đây cô sống nhờ vào khoản tiền trợ cấp xã hội hàng tháng là 3.800 HK$ của chính phủ, năm trước cô vì tinh thần không ổn định một lần nữa bị đưa đến bệnh viện điều trị, song thời gian gần đây Lam Khiết Anh từ chối uống thuốc theo giờ quy định, chả trách Dương Man Lợi khi trả lời phỏng vấn đã than vãn: "Hiện giờ cô ấy cứ xem mấy bọt oxy trong hồ cá là xá lợi tử của cha mẹ mình, nói rằng hạt màu đen là ma quỷ, bảo đi bác sĩ thì không chịu, tôi rất lo cho cô ấy".
Mấy năm trước Dương Man Lợi từng tiết lộ với giới truyền thông là Lam Khiết Anh từng nói mình bị cưỡng hiếp, và e rằng đây chính là nguyên nhân khiến tinh thần cô hốt hoảng thất thường, Dương Man Lợi nói: "Lam Khiết Anh bảo từng bị một ông lớn trong làng giải trí cưỡng bức, có khi lại nói mình từng cặp kè với một đại gia, đối phương còn tặng cho cô căn hộ sang trọng, chẳng ngờ một cô bạn gái của đại gia này đã mua chuộc vị cao tăng ở Nepal làm bùa phép, trong lúc Lam Khiết Anh cùng bạn trai đại gia tiến hành nghi thức xối nước lên đầu đã bị bỏ bùa, khiến hai người chia tay. Nói chung, mọi chuyện tôi nghe cũng rối mù lên!"
 
...
Bi kịch cuộc đời Lam Khiết Anh - Từ ngọc nữ trở thành kẻ ăn mày
(2Sao) - Sau một loạt những bi kịch ập xuống đời nữ minh tinh Hồng Kông này, cô trở thành kẻ hành khất, vật vờ nơi đầu đường cuối chợ. Từng là hoa đán xinh đẹp của điện ảnh Hồng Kông, cùng thời với Lưu Gia Linh và Tăng Hoa Thiên, nhưng số phận cuộc đời Lam Khiết Anh bi đát hơn ai hết. Từng bị cưỡng bức bởi một tên trùm xã hội đen, Lam Khiết Anh luôn luôn bị ám ảnh suốt thời gian nổi tiếng. Năm 1998 có thể coi là cái mốc tuyệt tình đối với một giai nhân sắc nước hương trời như Khiết Anh. Bố mẹ qua đời, người tình phản bội, công việc không thành khi tâm lý uôn bất ổn, cô đã tuyên bố phá sản 3 năm sau đó.
Không nhà, không người thân, không việc làm, tiều tụy, Lam Khiết Anh đã tự buông xuôi phó mặc cho số phận. Cô không tự tử để kết liễu cuộc đời quá mệt mỏi của mình mà vật vờ ngoài đường và có biểu hiện của một người tâm thần. Cuối tháng 8/2008, cô được đưa vào viện tâm thần nhưng sau đó vài ngày lại xin ra.

Sau một thời gian đi ăn mày, bạn bè của Lam Khiết Anh đã tìm ra cô và giúp cô có được bát cơm manh áo. Họ mời cô ca hát trong các quán ăn nhỏ và miễn phí bữa tối.
Gần đây cánh săn ảnh có chụp được những hình ảnh mới nhất của nữ diễn viên tiều tuỵ này. Cô bước đi trên con phố thuộc Stanley với một dáng vẻ "phì nhiêu" đến bất ngờ. Bụng của Khiết Anh trở nên to đùng và lộ ra dưới lớp áo luộm thuộm. Có lẽ do thất nghiệp nên cô đã tăng cân một cách nhanh chóng. Hành động của cô rất bất cần, lúc nào cũng giơ cú đấm trên đường đi.
...
Nhìn hình ảnh Lam Khiết Anh già nua, cộc cằn và cáu gắt của ngày hôm nay, ít ai có thể ngờ được cô đã từng đứng đầu danh sách những ngôi sao nổi tiếng nhất Hồng Kông thập niên 80, 90 thế kỷ trước. Nhiều bạn bè, người hâm mộ và cả những diễn viên thế hệ sau không khỏi xót xa cho thân phận "hồng nhan bạc phận" của cô đào nổi tiếng này.
Sinh năm 1964, Lam Khiết Anh học cùng lớp với Tăng Hoa Thiên và Lưu Gia Linh, ba ngôi sao khá tên tuổi thời điểm bấy giờ. Tuy nhiên, Lam Khiết Anh gây ấn tượng với người xem bởi vẻ đẹp thanh khiết, trong sáng, dịu dàng cùng đôi mắt đen biết nói. Năm 1984, cô bắt đầu đóng phim và được biết đến qua nhiều vai diễn trong Chiếc hộp tình yêu, Chân mạng thiên tử, Vạn gia truyền thuyết, Nghĩa bất dung tình, Vượt qua giới tuyến tình yêu, Người phụ nữ
hái sao… trở thành diễn viên trụ cột của hãng TVB trong suốt những năm 80. Đầu những năm 1990, sự nghiệp của Lam Khiết Anh có phần "nguội" dần do cô quyết định sang Đài Loan tạo lập sự nghiệp. Năm 1998, Lam Khiết Anh bắt đầu có dấu hiệu sa sút tinh thần nghiêm trọng khi cô tham gia đóng vai cô gái bị tâm thần và không thể thoát ra khỏi những ám ảnh của vai diễn. Năm 1998 cũng là một năm bi kịch khi cô bị người tình bỏ rơi và bố mẹ qua đời vì tai nạn giao thông. Một loạt những sự cố cùng lúc xảy đến đã khiến Lam Khiết Anh không thể gượng dậy. Cô bắt đầu hút thuốc, uống rượu cho quên đời và không thể tìm kiếm được hợp đồng đóng phim vì tính khí ngày càng cáu bẳn. Dần dần, Lam Khiết Anh có dấu hiệu tâm thần và được đưa vào bệnh viện để chữa trị.
Năm 2006, Lam Khiết Anh tuyên bố phá sản. Không nhà cửa, không công việc, không bạn bè, Lam Khiết Anh một thời của ngày nào đã trở thành một bà già lê la vỉa hè, ăn xin và thậm chí bán thân để nuôi mình. Người ta đã nhiều lần bắt gặp Lam Khiết Anh lang thang chốn đông người, bệ rạc và già nua ở nhờ trong các khu nhà sập xệ và đi hát kiếm tiền. Bạn bè của Lam Khiết Anh trước kia cũng cố gắng để giúp cô bằng cách tìm việc cho cô trong các cửa hàng ăn uống.
Gần đây, trước thảm cảnh của người bạn đồng nghiệp một thời, Lưu Đức Hoa và Thành Long đã ra tay giúp đỡ tiền bạc cho Lam Khiết Anh. Số tiền 10 triệu mà Lưu Đức Hoa giúp cô tìm chỗ ở đã bị đánh cắp. Cô tiếp tục nợ nần chồng chất. Lam Khiết Anh cũng từ chối khai xin trợ cấp xã hội. Tuy nhiên, hiện tại Dương Mạn Lợi, bạn thân của cô đã cùng Lưu Đức Hoa tiếp tục giúp đỡ cô quay trở lại cuộc sống bình thường.
...
Lam Khiết Anh vì đâu nên nỗi?Thứ Bảy, 06/09/2008 23:08
Chủ nhật tuần qua, nữ diễn viên nổi tiếng một thời của TVB - Lam Khiết Anh- đã điện thoại đến tờ Minh Báo để nhờ can thiệp cho cô được xuất viện. Trước đó 8 ngày, Lam Khiết Anh đã được đưa vào Bệnh viện Eastern Hospital Mental Services trong trạng thái tâm thần không ổn định. Các bác sĩ hiện vẫn chưa cho phép Lam Khiết Anh xuất viện nên cô đã điện thoại đến tờ Minh Báo cầu cứuKhi phóng viên Minh Báo đến gặp, "hoa đán" ngày nào của TVB giờ chỉ còn là một phụ nữ gầy yếu nhưng trông cô khỏe. Lam Khiết Anh đưa cho phóng viên xem một xấp giấy tờ trong đó có ghi tòa án yêu cầu cô phải vào viện nằm 7 ngày để kiểm tra thần kinh. Nhưng 7 ngày đã trôi qua mà Lam Khiết Anh vẫn chưa được cho phép xuất viện. Cô khẩn khoản nhờ phóng viên giúp đỡ và cho biết sau khi ra viện cô sẽ sang định cư ở hải ngoại. Đây không phải là lần đầu tiên Lam Khiết Anh bị tống vào viện vì vấn đề thần kinh, vài năm gần đây, cựu diễn viên TVB này thường xuyên phải vào viện điều trị tâm thần.
Lam Khiết Anh xuất thân từ khóa đào tạo diễn viên của TVB năm 1983, là bạn cùng lớp với Lưu Gia Linh, La Huệ Quyên, Tăng Hoa Thiên... Sau khi tốt nghiệp cô được TVB tuyển dụng làm chủ trì một số tiết mục truyền hình, với ngoại hình xinh xắn và khả năng ăn nói lưu loát, Lam Khiết Anh được nhiều khán giả ưa thích. Bộ phim truyền hình đầu tiên của TVB mà Lam Khiết Anh tham gia là Nữ kế song tinh (năm 1984), một loạt phim tiếp theo như Lục chỉ cầm ma, Chiếc hộp tình yêu, Chân mạng thiên tử, Nghĩa bất dung tình đã đưa tên tuổi cô đứng vào hàng ngũ ngôi sao của TVB. Gia tài phim ảnh của Lam Khiết Anh đã lên đến gần 30 phim điện ảnh lẫn truyền hình. Đỉnh cao thành công phải kể đến vai diễn trong phim Đại thời đại (năm 1992). Trong phim cô vào vai một phụ nữ mất trí, Đại thời đại được bầu chọn là một trong những phim truyền hình hay nhất mọi thời của TVB. diễn xuất của Lam Khiết Anh, Trịnh Thiếu Thu trong phim được đánh giá rất cao. Nhưng bi kịch cũng bắt đầu từ đây, phim đóng máy nhưng Lam Khiết Anh không thể nào thoát khỏi vai diễn. Cô bị trầm cảm. Năm 1998, người đẹp lại hứng chịu thêm nhiều cú sốc nữa khi cha mẹ qua đời, chia tay với bạn trai và bị tai nạn giao thông. Tinh thần của cô suy sụp hẳn và phải vào viện tâm thần ở Canada điều trị. Không còn ai mời đóng phim, thất nghiệp, bệnh tật đã biến Lam Khiết Anh từ một ngôi sao khả ái của TVB ngày nào thành một người thân tàn ma dại. Mọi chi phí sinh hoạt thường ngày của cô chỉ trông chờ vào lòng thương hại của người bạn lâu năm-luật sư về hưu Tăng Quyền Uy.
Không có tiền nhưng Lam Khiết Anh lại vướng thêm tật cờ bạc, hút thuốc. Có lần cô sang Macau đánh bạc chỉ trong vòng hai giờ đã nướng mất 30.000 đô la Hồng Kông. Đầu năm 2006, thông qua luật sư đại diện Tăng Quyền Uy, cô nộp đơn xin phá sản. Không tiền, không nơi nương tựa, có lúc Lam Khiết Anh phải sống ở khu nhà chứa, mồi chài đàn ông để kiếm tiền chi tiêu. Có lần cô bị bắt gặp đi thơ thẩn trên đường với nhiều vệt máu dính trên áo, lần khác đi lang thang hút thuốc liên tục đến nỗi người đi đường phải gọi cảnh sát đến giúp đưa về đồn. Tăng Quyền Uy than thở từ đó đến nay ông đã giúp Lam Khiết Anh hơn 700.000 đô la Hồng Kông: "Nếu Yammie (tên tiếng Anh của Lam Khiết Anh) chịu làm việc tình trạng cô ấy sẽ tốt hơn. Có lần một công ty chuyên làm ốm liên lạc với cô ấy mời quảng cáo cho sản phẩm của họ, nhưng cô ấy hét giá đến 1 triệu đô la Hồng Kông. Cứ mỗi lần gặp tôi cô ấy lại hỏi tiền, mọi lời khuyên của tôi đều bị cô ấy bỏ ngoài tai. Cứ đà này có lẽ tôi khó tiếp tục duy trì quan hệ bạn bè với cô ấy

Saturday, 22 October 2011

Qaddafi

Utterly ravaged by months of bombardments, Sirte was a skeleton of a city – a place without food, water or light; a city without citizens. Its streets were turned into rivers by burst pipes, as fighters battled through waist-high swathes of mud brown water, street by bloody street.
But as the sun rose over the shell of Sirte on Thursday, it was immediately apparent that something had changed.
I had arrived at the rebel position in the western suburb of Zafran in anticipation of another massed assault into District Two – the final pocket where Gaddafi loyalists had been holding out. Rebels from Misurata had told me the day before to be ready early to witness a home-made armoured battering ram, and their few tanks spearhead what they boasted would be a decisive thrust into the remaining bastion of defenders.
Little did we know, at that point, that Gaddafi had also decided that it was time for the endgame.
The embattled leader had been forced to retreat to an area 1000 yards by 500 yards, and was desperately moving from house to house, trying to evade capture.
Seeing the noose tighten to strangulation point, he had ordered his men on Wednesday night to pack a convoy of 75 vehicles in preparation for a move towards Wadi Jarif, 25 miles away.
"We decided to leave Sirte and go to Jarif because it had become unsafe," said Mansour Daou, Gaddafi's cousin and bodyguard. The Colonel, he said, was "tense, but not afraid".
But Gaddafi, like us, was unaware of the chain reaction which he had sparked by making that dash for freedom.
More than 6,000 miles away, deep in the lunar landscape of the Nevada desert, American specialists trained to their computer screens spotted unusual activity at around 7.30am in District Two. From their windowless bunker, lit by constantly flickering computer screens, the analysts directed their unmanned Predator drones to zoom in on the convoy as it picked up speed and headed west. Nato's eyes were suddenly trained on Gaddafi's convoy.
Yet at that moment, I was ignorant of that, and caught up in the midst of a chaotic scene at the crossroads by a scarred television station building, which was the planned launch point for the offensive into District Two.
The battle was taking an unexpected turn. At 8am the air was thick with the crackle of bullets and shots were hitting the street corner – from directions which had been cleared of loyalists for days. In the street beside the TV station – which should have been protected from loyalist marksmen toward the east – fighters were running bent double and crouching in the doorways of burnt-out houses as they tried to assess who was shooting at them.
"The plan has changed. Some loyalists have broken out overnight," one young fighter told me hurriedly.
"They have got around the back of us."
Unknown to us then – and what would not become clear for hours afterwards – was that among those who had broken out a few hundred yards from us was none other than Col Muammar Gaddafi. The confusion I was witnessing was not another small skirmish, but the final chaotic moments of the Libyan despot's rule.
He and his inner circle had tried to punch westward out of the shattered city into open countryside in a column of vehicles.
But it was a gamble that ultimately would not allow him to escape the fate suffered by so many of his opponents during his 42 years of rule.
High above Sirte the heavily-armed American USMQ1 Predator drones, which are piloted by satellite link and can provide surveillance or fire missiles in all weather, day and night, had been circling.
The aircraft, which can remain "on station" for up to 18 hours, were being remotely flown from Creech air force base in Nevada. One of the predator pilots had now received permission to attack the fleeing convoy.
Around 40 miles off the Libyan coast a Nato AWAC early-warning surveillance aircraft, flying over the Mediterranean, took control of the battle and warned two French jets that a loyalist convoy was attempting to leave Sirte.
As the convoy sped west, a Hellfire missile was fired from the Predator and destroyed the first vehicle in the convoy.
By now, the NTC troops had realised that the loyalists were escaping and a small number of lightly armed rebels began to give chase.
To me it seemed like a wild, chaotic situation. But we now know that it had, in fact, been foreseen by the British SAS and their special forces allies, who were advising the NTC forces.
British military sources have told The Sunday Telegraph that small teams of SAS soldiers on the ground in Sirte, armed but under strict orders not to get involved, had warned them throughout the siege to be alert to the fleeing of loyalists.
Assisted by other special forces – in particular the Qataris, with whom the SAS have a long relationship dating back 20 years – the SAS tried to impress on the Libyans the need to cover all escape routes.
But despite the advice, the breakout seems to have taken the rebels on the Zafran front completely by surprise.
In the previous two weeks I had repeatedly seen the militiamen fail to hold forward positions at night as they fell back to their encampments. Again and again loyalists had used cover of darkness to surprise the militiamen and manoeuvre into new firing positions.
Once more their surveillance was lax, and one rebel fighter confessed to me that in the early hours of Thursday they had failed to keep proper watch on the western front and they were surprised by the convoy.
A Gaddafi loyalist, Jibril Abu Shnaf, who had travelled in the convoy and was later captured, told how they took advantage of this lack of co-ordination.
"I was cooking for the other guys, when all of a sudden they came in and said: 'Come on, we're leaving,'" he explained.
"I got in a civilian car and joined the end of the convoy. We tried to escape along the coast road. But we came under heavy fire, so we tried another way."
The second attempt proved successful and the convoy left the demolished houses of Sirte, firing at rebel positions as it sped into the surrounding farmland.
A senior defence source has told The Sunday Telegraph that at this point the SAS urged the NTC leaders to move their troops to exits points across the city and close their stranglehold.
After the Hellfire missile struck its target, the convoy changed direction, possibly hoping to avoid a further strike, before heading west again. It had begun to fracture into several different groups of vehicles.
The French jets were also given permission to join the attack.
By now a group of 20 vehicles in the convoy had reached a point around three miles west of the city. The shattered streets had been left behind, and the convoy had halted next to a walled electricity sub station, in arid farmland dotted with breeze block compounds and trees.
Just then, the French pilot began his bombing run, seconds later releasing two 500lb GBU-12 laser-guided bombs, into the centre of the convoy.
The bombs unleashed massive force. Arriving at the site, a few hours later, their devastating power was clear to see: at least a dozen vehicles were shredded and burned out, while I counted more than 25 bodies, some lying twisted and charred inside the vehicles and others lying in clumps nearby.
The air strike marked the end of any attempt at an ordered retreat and the convoy's remnants scattered.
Mansour Daou, leader of Gaddafi's personal bodyguards, recounted the attack. He said that the survivors had "split into groups and each group went its own way".
The stragglers disappeared into the farmland, some taking refuge in buildings and others continuing to fire on approaching rebels and adding to the confusion.
Col Gaddafi had survived the air strike, but was apparently wounded in the legs. With his companions dead or dispersed, he now had few options.
He and a handful of men, perhaps including the defence minister Abu Bakr Younis, appeared to have made their way 300 yards north from the devastation and taken shelter in a drainage culvert running under a dual carriageway.
Here in concrete pipes just three feet across the final scene would be played out.
Members of the Al Watan revolutionary brigade who had been following the convoy at a distance witnessed the explosion, but at that point still had no idea who was in the vehicles.
Saleem Bakeer, a rebel fighter who said he was among those who came across Gaddafi hiding in the pipes said they had approached on foot.
"One of Gaddafi's men came out waving his rifle in the air and shouting surrender, but as soon as he saw my face he started shooting at me," he said.
"Then I think Gaddafi must have told them to stop. 'My master is here, my master is here', he said, 'Muammar Gaddafi is here and he is wounded'."
"We went in and brought Gaddafi out. He was saying: 'What's wrong? What's wrong? What's going on?'"
The initial astonishment appears to have quickly switched to jubilation, and then rage.
"I don't think that anyone thought he would be there, we all thought that he would be in the south, or maybe across in Niger or Algeria. We were as shocked as he was at first," said Abdullah Hakim Husseini, one of the band of men who found him. "We were so happy when we knew it was him. I thought, 'at last, it's all over'."
Mobile phone footage shows Col Gaddafi alive but weak and bloodied, with blows raining down on him from frenzied fighters. At one point he was hauled onto the bonnet of a pickup truck, then pulled down by his hair. His weighty golden gun, intricately engraved and decorated with the words "The sun will never set on the Al Fattah revolution", was snatched by one of the revolutionaries. His satellite phone was seized, and it was later discovered that he had made one last call to Syria.
Omran el Oweyb, the commander who captured Gaddafi, said that he only managed to stagger ten steps before he fell to the ground.
One rebel was heard screaming in his face: "This is for Misurata, you dog."
Gaddafi – confused, bloodied, stumbling – can be heard to reply, in what could be his last, laughably philosophical words: "Do you know right from wrong?"
What happened in the next minutes is the subject of intense controversy. Sometime in the next hours or minutes he died of a bullet wound to the left temple. The official NTC account says he was caught in crossfire as he was being driven to hospital. "He was already under arrest and he was hit in the crossfire," explained Mahmoud Jalil, the prime minister.
However the ambulance driver who ferried him said Col Gaddafi was already dead when he was loaded into the ambulance, around 500 yards from his point of capture.
One NTC member, who did not want to be named, admitted that this version of events was likely. "They beat him very harshly and then they killed him," he said. "This is a war."
By time I reached the site of his capture, around two hours after he was seized, the bodies of three of his companions still lay at the entrance to the drain.
It was an inglorious end. As I picked through the seafront ruined streets of District Two the following day, there was no sign of a command bunker or fortified compound where he had stayed and directed the defence.
Instead rebels wandering the streets where Col Gaddafi's loyalists had endured a storm of barrage said he had moved from house-to-house and basement to basement. He moved nightly, terrified of surveillance and air strikes from the Nato coalition planes and drones which had supported the rebels since March.
He had good reason for such precautions.
And the drain had already begun to take its place in Libyan history.
"This is the place where the rat Gaddafi was hiding," said one piece of graffiti sprayed onto the concrete.
Fighters flashing raising v-salutes, posed for photos alongside friends they had fought alongside for months.
"I have stopped counting how many friends I have lost. Too, too many," said Mohammad Bashir, a 32-year-old telecoms engineer from Tripoli.
"We never doubted it for a second, you know, though. These freedom fighters cannot be stopped. We were right and he was wrong."

- Additional reporting by Sean Rayment

Monday, 16 August 2010

10 điều lãng phí trong cuộc đời

10 điều lãng phí trong cuộc đời




Cuộc Sống



Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.



Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ.... Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.



Thời gian: Mỗi thời khắc "vàng ngọc" qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là "không"!, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!



Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.



Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. "Trẻ ăn chơi, già hối hận" là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.



Không đọc sách: Sách truyền bá văn minh. Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí "nửa cuộc đời" cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!



Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.



Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, "tuổi thọ" của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.



Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu "chủ nghĩa độc thân". Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.



Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: "Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại". Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!



Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!

Lâm Uyển Nhi

Lâm Uyển Nhi , một học viên (từng là gái mại dâm, nghiện ma túy và nhiễm HIV) trong Trung tâm Giáo dục lao động số 2, (Sở LĐ-TB-XH Hà Nội). Từ hôm nay, chúng tôi khởi đăng loạt bài về cuộc đời Lâm Uyển Nhi với thông điệp mà cô muốn gửi tới các bạn trẻ: Ma túy không trừ một ai, hãy tránh xa nó!


Kỳ 1: Cô bé lọ lem đăng quang cuộc thi người đẹp

Khi chúng tôi hỏi Nhi, có bao giờ cô nghĩ về những sai lầm của cuộc đời mình không, chẳng ngần ngại, cô nói: "Đó chính là khát vọng làm giàu bằng mọi giá. Em đã từng khổ cực, và cũng đã từng sung sướng quá nhanh. Điều đó làm cho em không giữ được mình khi bất ngờ gặp khó khăn và trượt sâu vào sai lầm". Ngay sau khi trở thành hoa khôi cuộc thi Người đẹp các thành phố biển năm 1989, Lâm Uyển Nhi đã bỏ học để vào lập nghiệp ở TP.HCM, cuộc đời sang trang, nhưng đó chỉ là khởi đầu cho một quãng đời tăm tối...

Lâm Uyển Nhi sinh năm 1975 tại Nha Trang, là con của một sĩ quan không quân chế độ cũ (đã ra nước ngoài). Thấp bé, nhẹ cân nhưng Nhi thích mặc đồ con trai và nổi tiếng ngỗ ngược, tới mức nhiều lần bị mẹ đánh nhừ đòn nhưng cô bé vẫn chứng nào tật nấy.

Nhà nghèo, chỉ có một túp lều không tường rào với vài phên lá dừa che mưa nắng. Trời mưa, lấy thau hứng nước, trời nắng, trong nhà cũng chang chang. Trong cuộc sống khó khăn ấy, cô bé Lâm Uyển Nhi bừng lên khát vọng làm giàu. Và có lần, Nhi tuyên bố: "Lớn lên dù có phải đi làm đĩ mà xây cho má được một ngôi nhà tử tế con cũng làm!". Câu nói của cô bé 13 tuổi khiến cả nhà tím ruột bầm gan, Nhi ăn một trận đòn thừa sống thiếu chết.

Năm sau, Nhi 14 tuổi, học lớp 9 nhưng đã lớn phổng lên như thiếu nữ. Ra chơi với cậu ở sân banh nỉ Pasteur, mọi người ồ lên, con nhỏ đẹp như hoa hậu. Như chợt nhớ ra, một người thông báo Nha Trang sắp có cuộc thi người đẹp. Lời ra tiếng vào, và Nhi quyết định dự thi vì "em nghĩ rằng nếu đi thi, được giải, sẽ có rất nhiều tiền!". Khai tăng hai tuổi, rồi đi kiếm đồ lên sân khấu. Thấy một bức ảnh có cô người mẫu ngoại quốc mặc đồ tắm màu trắng, Nhi tới chợ Đầm, mua mảnh vải thun trắng rồi lén mang về đưa cho chị Loan thợ may hàng xóm cắt cho bộ đồ tắm hai mảnh nhái theo bộ đồ trong ảnh.


Khá bất ngờ, Lâm Uyển Nhi có một chút quan hệ với Phạm Chí Tin, biệt danh "Tin Pales", một nhân vật "nổi tiếng" ở Nha Trang mà Báo Thanh Niên từng đề cập cách đây hơn 10 năm. Người này nhận Nhi làm con nuôi, chu cấp từ áo dài đi thi đến việc tổ chức cho Nhi tập luyện để lên sân khấu. Cuộc thi đã diễn ra gần 20 năm, nhưng Lâm Uyển Nhi vẫn nhớ y nguyên: chiều cao 161,3 cm, nặng 47 kg, số đo các vòng 90-60-89, tóc thì dài gần đến gót chân.

"Vượt qua vòng ngoài với 41 thí sinh, em vào đến vòng 1/8. Lúc được giải áo tắm, em nghĩ thế đã là mỹ mãn lắm rồi. Cuối cùng, khi mọi người đã nhận giải nhì, ba hết, em còn không tin mình đoạt tới giải cao nhất. Sau này em biết mình được giải một phần là nhờ những tác động hậu trường. Nhưng người đó là ai thì em cũng không biết nữa !".

Khi chúng tôi hỏi, ai là người yêu đầu tiên trong đời của Nhi, cô trả lời: "Đó là chồng em, người em yêu đầu tiên, duy nhất và cũng là người cuối cùng. Anh ấy người Pháp, tên là Patrick, sinh năm 1951, cao 1,82m, nặng 72 kg, đẹp trai lắm. Trong một buổi đi diễn thời trang từ thiện năm 1992 trong khách sạn New World. Anh ấy nhìn thấy em, mang lên tặng một bó hoa kẹp 500 USD rồi sau đó mời em đi Đà Lạt làm từ thiện. Riết rồi thân nhau, bảy tháng sau, chúng em cưới nhau".

"Đó là một người giàu có và yêu em kinh khủng". Nhi kể với một nụ cười vừa tự hào vừa cay đắng. Cưới xong, Patrick cho vợ thôi làm việc người mẫu chụp ảnh mà Lâm Uyển Nhi đang ký hợp đồng với một công ty của Italy (với mức lương 1.500 USD/tháng) sau khi đăng quang và vào TP.HCM. Thanh lý hợp đồng cũ cũng hết gần 200 triệu đồng. Patrick mang từ Pháp sang cả xe thể thao hai cửa, Nhi thích chiếc Jeep lùn, chồng cô móc túi đưa cho cô 17 triệu đồng mua một chiếc, độ vào hết bốn chục. Nhi đi riêng chiếc xe ấy khắp Sài Gòn, Vũng Tàu, xuống cả miền Tây.

Lâm Uyển Nhi cùng con trai trong sân Trung tâm Giáo dục lao động số 2.

"Chồng em có nhiều cuộc gặp bất thường, nhiều cú điện thoại lạ, em không kiểm soát được. Nói là buôn đồ cổ nhưng Patrick hình như còn nhiều cách làm ăn khác, thậm chí liên quan đến những thế lực đen ở nước ngoài. Đi du lịch, ảnh mang theo những cái kẹp, cái máy bắt sâu bọ rất xinh. Có hôm bắt được con bướm to lắm ở trên Dục Mỹ, em nghịch chơi, anh ấy hét lên, nói rằng nó giá trị hơn cả em nữa!".

"Chuyện ghen tuông của chồng em vui lắm. Không chỉ là chồng, hắn cứ như là cha, là anh mình! Em sống trong nhà mà như bị tù giam lỏng. Không cho em học cả tiếng Anh, tiếng Pháp, sợ em giao du với nhiều người. Patrick chiều em, mua cho đủ thứ. Áo đầm của em cái nào cũng dài quét đất, hở nguyên cái lưng, giá cả nghìn đô la, đôi giày cũng tám trăm đô, đồ lót thì hai ba trăm một món.

Sợi dây chuyền cả trăm triệu, còn cái đồng hồ Thuỵ Sĩ em làm rớt, bị xước, Patrick mang luôn sang Thuỵ Sĩ để sửa. Nhưng mỗi lần đi xa thì Patrick lại cho tất cả vào hòm khóa lại. Hắn nói rằng không chịu được cảm giác thấy em đẹp trước mặt người khác. Rồi thuê người theo dõi em, điện thoại của em luôn bị ghi âm. Có khi em chịu không nổi, về Nha Trang. Cái thẹo trên mắt em đây này, một lần cãi nhau, hắn đập đầu vào mặt em, tóe cả máu. Rồi lại vội vàng đưa em vào bệnh viện và ngồi bên giường em, khóc xin lỗi cả một buổi chiều".

"Năm 1999, Patrick đánh nhau với một Việt kiều Mỹ ở Nha Trang vì anh này trêu em. Năm 2000, đến một sàn nhảy ở Hàng Cót, Hà Nội, em ra nhảy chơi xong, có người ra chòng ghẹo, em không bắt chuyện. Sau đó, thấy chồng em ôm em, người này đến trước mặt bảo, mày thích Tây vì nó nhiều tiền phải không, mày muốn bao nhiêu, tao trả bấy nhiêu. Họ không ngờ chồng em rành tiếng Việt. Anh ấy đánh luôn, em cũng nhảy vào uýnh tơi bời. Cảnh sát đến, bắt chúng em ra phường hôm sau mới thả".

Chúng tôi hơi ngạc nhiên khi nghe Nhi nói về tình cảm nồng nàn của mình với người chồng ngoại quốc, song lại ít nhắc đến cậu con lai có tên là Lâm Kỳ Vĩ - Patrick Thovani. Trước chuyến du lịch miền Bắc định mệnh đã đưa người mẫu Lâm Uyển Nhi từ "lầu son gác tía" đến những địa ngục của ma túy và góc tối vỉa hè, vợ chồng Nhi đã gửi con cho bà ngoại ở Nha Trang nhưng bây giờ, cô cũng không biết cậu bé ấy ra sao...

Ăn không ngồi rồi mãi cũng chán, năm 1994 Lâm Uyển Nhi đi Singapore học nhảy với ý định khi về sẽ mở câu lạc bộ dạy khiêu vũ và thể dục thẩm mỹ. Kim - ông chủ vũ trường nơi Nhi học là người tinh mắt, thấy cô gái Việt Nam xinh đẹp, lập tức đề nghị Uyển Nhi ký hợp đồng làm việc. Nhi từ chối, nhưng người đàn ông gốc Hoa này không dễ dàng bỏ qua ý định. Biết Lâm Uyển Nhi hay hút thuốc, Kim chuyển đến một thứ thuốc lá thơm đặc biệt. Và người đẹp họ Lâm vẫn bình thản bật quẹt gas châm thuốc hút mỗi ngày tới vũ trường. Hết khóa học, Uyển Nhi trở về TP.HCM và ngay lập tức vã mồ hôi, ngáp ngắn ngáp dài khi bước xuống sân bay. Đi test, Lâm Uyển Nhi biết mình đã nghiện heroin, nhưng với sự hỗ trợ của chồng, Nhi cai được tại nhà.


Bất hạnh ập đến với Lâm Uyển Nhi vào năm 2001: Patrick bị cảnh sát Pháp bắt và lĩnh án 18 năm tù giam vì tội buôn đồ cổ trái phép khi hai vợ chồng đang ở Hà Nội chuẩn bị về Pháp định cư. Cú sốc đưa Nhi trở lại với nàng tiên nâu. Tiền bạc, đồ trang sức trong người lần lượt “đội nón” ra đi để đổi lấy heroin. Hít, phê, rồi lăn ra ngủ. Ngủ dậy, lại chơi tiếp. Có khi gục đầu vào tàn thuốc khiến tóc, lông mày cháy khét lẹt. Có những khi 3 - 4 ngày không nhìn thấy mặt trời, chẳng biết ngày hay đêm!

Lâm Uyển Nhi trong hồ sơ của Công an Hà Nội - (ảnh: L.Q.P)

Số tiền đem theo rồi cũng hết. Đói thuốc, trong túi chỉ còn 70 ngàn đồng, Lâm Uyển Nhi bắt xe ôm tới chợ ma túy Thanh Nhàn - bấy giờ còn hoạt động tấp nập. Đưa 50 ngàn đồng, nhận được 1 tép thuốc tí xíu. Ít thế, hít làm sao phê? Bỗng thấy 2 cô gái đang chích ngay bên một góc tường. Lượng thuốc trong ống tiêm không nhiều nhưng Nhi thấy họ thật đã đời. Nhi quyết định chuyển qua chích thử. Mua cái xi - lanh, hòa nước cất, người đẹp xắn tay áo tự đâm mũi kim vào tay phải. Máu trào ra, cả cánh tay sưng vù mà chẳng thấy phê. Lại vạch tay áo, tiêm vào bên trái. Lại đau nhức, sưng vù mà người vẫn bị vật! Quay lại Thanh Nhàn, nghe Nhi kể chuyện, đám dân nghiện phá lên cười và hướng dẫn người đẹp cách chọc kim vào tĩnh mạch!

Chích vào tĩnh mạch không khó, nhưng làm thế nào để có tiền mua thuốc thì cô chịu. Nhìn Lâm Uyển Nhi vật vã vì đói thuốc, đám bạn nghiện thở dài, chỉ đi làm thì mới có tiền thôi. "Làm gì?". "Làm gái!".

Thời "hoàng kim", bà Patrick hay lui tới các vũ trường, bar rượu và mỗi lần đến đó, cô từng gặp những cô gái ăn mặc hở hang, sẵn sàng "bay đêm" với khách làng chơi. Vì thế, Lâm Uyển Nhi cũng chọn Queen Bee, New, Appolonic... làm nơi "khởi nghiệp". Lạ nước lạ cái, chưa có "mối", cô phải ăn chia theo tỷ lệ 7/3 với má mì. Dần dà, Nhi cũng có khách quen nên quyết định "ra riêng". Hễ con dế đổ chuông, những anh T. giám đốc, anh K. buôn bán đồ gỗ gọi... là người đẹp lại kêu taxi, để sáng mai trở về với một vài trăm USD đã nằm sẵn trong bóp.


Nhưng ma túy cũng chính là kẻ thù của "nghề nghiệp", nhan sắc của cô chẳng mấy lúc đã tàn phai do ma túy. Các cuộc "bay đêm" ít dần. Dân chơi vũ trường chê cô gầy, trông... như con nghiện! Đói thuốc, Nhi phải tự "hạ cấp" bằng việc ra đứng đường "bắt" khách, giá "đi" khách rớt thảm hại, chỉ còn 1 - 2 trăm ngàn đồng. Nhưng đứng đường bán hoa cũng đâu có dễ ! Bọn bảo kê chia nhau khoanh vùng chiếm hết những điểm đứng "ngon" nhất nên thời gian đầu, nhiều lần Uyển Nhi hoặc là phải chịu đòn, hoặc bị xua đi chỗ khác. Đói thuốc buộc cô phải kiếm tiền bằng mọi giá, kể cả việc "lấn sân" của các "đồng nghiệp", bất chấp sự đe dọa, dằn mặt của đám mặt rô dắt gái.

Có "đất", lấy đêm làm ngày, Uyển Nhi cố gắng "canh tác" và số tiền kiếm được lại ném vào quán bar, thuốc phiện. Nhi kể nỗi khiếp sợ nhất của Nhi là bị khách hàng tổ chức "bắt cóc", ép đi tập thể cả 5 - 7 gã đàn ông sặc mùi bia rượu. Rồi người đẹp nhiễm HIV. Lâm Uyển Nhi biết được tin kinh hoàng ấy khi cô bị đưa vào Trung tâm giáo dục lao động số 2 lần thứ nhất. Được phân vào tổ "hoa hậu", Nhi bàng hoàng cả người... Nhưng rồi khi trở ra, không nghề nghiệp, không chốn nương thân, Lâm Uyển Nhi lại sa chân vào cõi đứng đường.

Trong giờ đi lấy cơm - (ảnh: L.Q.P)

"Một lần em đang đón khách ở cạnh khách sạn Hilton thì có một chiếc ô tô màu đen biển xanh lượn qua lượn lại mấy lần. Một ông oai vệ như giám đốc ngó ra gọi em đi. Em ra giá 5 trăm ngàn, ông ấy đồng ý với điều kiện không dùng OK. Em bảo, tôi si-đa, ông không sợ à? Ông ta nói không, trông cô khỏe mạnh thế, si-đa sao được. Nói mãi, không nghe, em thây kệ".

"Một lần khác, đang đi trên đường Lý Thường Kiệt với một người bạn, có một cậu bé đi xe FX đuổi theo làm quen. Cậu ta thích em, cứ đòi đi với em. Em nói em si-đa, cậu ta cũng không tin. Cậu ta năm ấy mới 20, kém em đến 5 tuổi, đang đi học, nhưng nhà rất giàu, lần nào cũng cho em nhiều tiền, và cũng như ông già kia, chẳng dùng phương tiện bảo vệ gì cả!". Lâm Uyển Nhi nói rằng, khi đi khách, cô luôn yêu cầu đối tác mang bao cao su. Nhưng chỉ có khoảng 50% khách làng chơi hưởng ứng, số còn lại thì không vì muốn có được cảm giác thật. Nhi cũng tỏ vẻ ái ngại khi kể về những khách hàng là dân lao động ngoại tỉnh: "Họ xa gia đình nên có nhu cầu sinh lý. Vì không có tiền nên thường đi theo nhóm 3 - 5 người. Thường thì, trong người chúng em lúc nào cũng có 2 - 3 chiếc bao cao su nhưng trong trường hợp này thì không đủ. Ngồi kể chuyện cho tôi nghe, Uyển Nhi vẫn còn rùng mình khi nhớ lại những cái cười mỉa mai và vui thích của mấy cô bạn "đồng nghiệp" ném về phía mấy anh lao động ngoại tỉnh đang hả hê vì vừa đáp xong chuyến "tàu nhanh": "Cứ hùng hục hùng hục! Ngu thì chết! Rồi mang bệnh về mà đổ cho vợ con nhé!". "Tội nghiệp lắm, nhưng họ chẳng biết gì, cũng chẳng nghe lời đâu. Nhiều người như thế lắm, không biết có ai việc gì không?".

"Buồn cười nhất là khi em có thai. Bụng bầu, nhưng người em khá thon thả nên vẫn đắt khách. Hóa ra là dân làm ăn buôn bán thường muốn... xả xui bằng cách qua đêm với bà bầu! Nhưng tới khi cái bụng to quá, vào phòng, nhiều người phát hiện ra, họ chửi bới, có khi cho em cả mấy cái bạt tai vì tội có bầu mà không khai trước, làm họ mất cả hứng".
Vào Trung tâm Giáo dục lao động số 2 Hà Nội lần thứ nhất, Lâm Uyển Nhi biết mình bị nhiễm HIV/AIDS khi được phân vào "tổ hoa hậu". "Người đẹp thành phố biển" suy sụp hoàn toàn. Nhưng rồi cô cũng đã ngộ ra: "Phải tiếp tục sống và hy vọng". Biết đâu, một ngày nào đó khoa học sẽ chữa khỏi căn bệnh khủng khiếp này".




Bởi ý nghĩ ấy, cùng những nỗ lực trong học tập, Nhi được ra trường đầu năm 2003. Cô về nhà một người bạn cũng là học viên ở thị trấn Hương Canh (Vĩnh Phúc) và ngày ngày đi chăn trâu, cắt cỏ, làm đồng. Tối đến, Nhi theo bạn đi bốc đất trộm cho các các chủ lò gạch với giá 5 ngàn đồng một xe công nông để sống qua ngày.



Song bất ngờ thay, tại đây, Nhi quen một người bạn trai tên V. và hai người đã đi quá tình bạn thông thường. Sau một bữa rượu của V., họ "gặp nhau tay không" và Nhi có thai. Sợ hãi vì nghĩ rằng có thể mình đã đổ HIV cho bạn, Nhi rời Hương Canh khi cái bụng đã lùm lùm. Không người thân, không nghề nghiệp, và Nhi lại trở về con đường cũ...



Và ngày đứa trẻ chào đời đã đến. 4 giờ sáng 28.9.2003. Trời mưa như trút nước, Lâm Uyển Nhi đau bụng đẻ khi đang bắt khách bên vườn hoa Pasteur. Một người đàn ông đi trên chiếc xe Avenis dừng lại buông lời chọc ghẹo. Nhi gắng đứng dậy, xin thuốc hút. Người đàn ông thốt lên: "Em có bầu à?". Hóa ra đó là một người tốt. Đưa cho Nhi 600 nghìn đồng xong, anh ta chở luôn cô vào bệnh viện. Trớ trêu thay, trước khi lên bàn đẻ, cô gái chân dài ấy không quên lẻn đi mua thuốc cho những ngày nằm chỗ! "Em nói với các bác sĩ là em mắc bệnh rồi, nhờ bệnh viện đỡ cho em, em không có tiền đâu. Không có thuốc tê, bác sĩ rạch đến đâu em biết đến đấy. Rồi họ reo lên: Con trai, ba cân ba, xinh lắm! Em nghe mà lòng dạ ngổn ngang, không biết nên vui hay buồn".



Ba ngày nằm viện không một người thân thích, Nhi ôm con về nhà trọ ở đường Trần Khát Chân. Ông chủ nhà không cho vào. Nhi bế con ra rìa đê, căng miếng ni-lon lên cây ổi ở tạm. Gió lạnh, kiến đốt, đói sữa nên đứa trẻ khóc suốt đêm. Hàng phố xua đuổi, Nhi ôm con ra công viên Pasteur. Người qua đường thương tình, khi cho hộp sữa, lúc thì ít tiền lẻ. Mẹ đói thuốc, con đói sữa. Đến ngày thứ 8, biết mình không thể cầm cự được nữa, cô xin mảnh giấy, mượn chiếc bút viết lại một lá thư... rồi thuê xe ôm chở lên cầu Chương Dương. Người lái xe từ chối và khuyên cô đem con đi cho để đứa trẻ được sống... Nhi vâng lời, chiếc Honda cũ đưa Nhi tới Viện C. Uyển Nhi đặt con ở một góc cầu thang... Chiếc xe Honda nổ máy, đưa Nhi trở lại vườn hoa Pasteur. Người đàn bà khốn khổ ngoái lại, lòng đau đớn như bị chặt đứt từng khúc ruột. Mặc cảm tội lỗi khiến cô quay lại tìm con một tiếng đồng hồ sau đó nhưng bé đã được ai đó bế đi...





Lâm Uyển Nhi nói chuyện với gia đình. Ảnh: L.Q.P

Cuộc đời lại tiếp tục xô đẩy tới khi Nhi được đưa trở lại Trung tâm 2. May mắn thay, Nhi gặp lại con, cậu bé đang được nuôi dưỡng ở Khu chăm sóc trẻ em nhiễm HIV/AIDS và có tên là Nam. Kỳ diệu thay, cậu bé không bị lây căn bệnh thế kỷ từ mẹ.

Sau bao nhiêu sóng gió của một đời tủi nhục, bây giờ mặc cảm tội lỗi đã vơi đi, cũng không còn oán trách số phận, gia đình nữa, Lâm Uyển Nhi đang có những ngày sống vui, sống có ích bên những đứa trẻ tội nghiệp. "Em coi các cháu như con. Nghe tiếng khóc cười của trẻ nhỏ, lòng em thấy nhẹ nhõm vô cùng. Em chẳng còn ao ước điều gì, chỉ mong được ba má, được người thân thông cảm, tha thứ cho những lỗi lầm, cho em được trở về". Từ năm 1998 đến nay, Lâm Uyển Nhi chưa một lần được về nhà. Nhi cũng đã nhiều lần gửi thư cho mẹ nhưng không nhận được hồi âm. Cô ao ước được về nhà, sống lại những ngày tháng êm đềm, hạnh phúc, ngày ngày đi bán bánh mì, chăn trâu, cắt cỏ... Nhưng Nhi bảo bây giờ cô chỉ có thể trở về khi được gia đình mở rộng vòng tay. "Em khao khát được nghe một lời đồng ý của gia đình cho em được trở về. Em tin rằng khi đó gia đình sẽ không thất vọng vì em".



Giấu lãnh đạo Trung tâm, chúng tôi bấm máy để Nhi nói chuyện với gia đình. Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tàn phai, giọng Nhi lạc đi: "Dì ơi! Con vẫn đang ở Trung tâm. Con viết thư về nhưng sao chẳng nhận được tin... Con yếu lắm rồi. Con vừa phải điều trị xong... Tháng 9 sang năm con mới hết hạn...". Rồi nước mắt thôi rơi, Uyển Nhi vui vẻ thông báo: "Con ở với con trai con. Nó không bị bệnh giống con đâu nhưng nay mai sẽ phải chuyển đi nơi khác... Con mới đi giao lưu đấy, vài hôm nữa họ sẽ phát hình trên VTV. Dì nói má, các anh chị cùng xem nha ! Con xin lỗi tất cả mọi người. Dì ơi, con muốn được về nhà"...



"Em muốn về Nha Trang còn là để bé Nam nhận bà ngoại, các cậu, các bác... và có được một chỗ dựa. Nếu gia đình không chấp nhận, em chỉ còn biết trông vào V. Hy vọng cậu ấy không bị HIV và nhất là có thể nghĩ đến Nam và lo cho Nam vì Nam là con của cậu ấy". "Em sẽ chết trong nay mai. Em chỉ mong V. nhận con, quan tâm đến cuộc sống của đứa bé để đến lúc nhắm mắt xuôi tay, em yên lòng vì Nam đã có bố".
Câu đầu tiên mà bà Nguyễn Thị Phương, Giám đốc Trung tâm Giáo dục lao động xã hội số 2 Hà Nội phát biểu khi chúng tôi trở lại nơi này là: "Có hai ông khách rất đặc biệt, một già, một trẻ, mỗi người cầm một tờ báo Thanh Niên, nằng nặc đòi vào thăm Lâm Uyển Nhi. Không thể từ chối, tôi phải cho vào vì họ từ tận TP.HCM ra và đập cửa trung tâm lúc gần nửa đêm!".




Người đó là một chủ thầu xây dựng tên B., năm nay ngoài 40 tuổi. Câu chuyện mà Lâm Uyển Nhi kể về con người nhân hậu và sâu sắc này nghe giống như một chương tiểu thuyết...



Năm 1990, khi còn ở TP Nha Trang, Nhi đau ruột thừa, phải vô bệnh viện mổ. Giường kế bên có một thanh niên trẻ, anh ta làm nghề xây dựng và đang tham gia thi công một khách sạn lớn có tên là Anamara ở Nha Trang. Một tai nạn đã khiến anh này bị chấn thương phải vào viện điều trị. Một tuần nằm viện trôi qua không để lại ấn tượng gì, Nhi về nhà phụ mẹ bán phở và quên chàng trai tên B. mà cô gọi bằng chú, anh cũng trở lại với công trường.



Không ai ngờ rằng mười lăm năm sau, Nhi lại có thể tái ngộ con người ấy với một hoàn cảnh thật éo le. "Hôm ấy đã hơn 9 giờ tối", Nhi nói. "Khi bảo vệ gọi em ra ngoài cổng có người nhà đến, em mừng quá, không kịp xỏ dép, cứ chân đất chạy ra. Nghĩ là mẹ ra thăm, nhưng không, có một người đàn ông đứng ngay cổng. Em nhận ra ngay. Ngày xưa anh ấy đẹp trai, hay cười và có một cái răng dài, bây giờ anh ấy đã già đi, tóc bạc hết, mập ra, hiện vẫn chưa lập gia đình. Anh ấy nói rằng ảnh yêu em từ ngày ấy mà không dám nói, hôm rồi đọc báo, đang làm công trình ở Vũng Tàu, liền đặt vé máy bay ra ngay Hà Nội rồi mướn taxi lên thăm em ngay trong đêm. Anh ấy ngẩn ra nhìn em, rồi hỏi: "Em nghiện thật à, em làm nghề như thế sao?". Rồi anh ấy nói không sao hết, gặp được em là mừng rồi".



Nhi cười, một nụ cười hạnh phúc nở trên khuôn mặt đã có những dấu hiệu của bệnh tật, cô nói tiếp thật hào hứng: "Ảnh nói rằng nếu ra Hà Nội lần nào, sẽ đến thăm em lần ấy. Ảnh mang theo một chiếc áo khoác tặng em, lại ngỏ ý muốn cho em mấy trăm ngàn để tiêu vặt nhưng lúc đó căng-tin đóng cửa, mà theo quy định học viên không được cầm tiền mặt của người nhà cho".



"Báo Thanh Niên đăng rõ ràng em bị bệnh (AIDS - TN), nhưng ảnh chẳng sợ hãi gì cả, cứ nắm tay nắm chân em và khóc. Ảnh nói đi nói lại rằng ảnh yêu em, ảnh thương em lắm. Rồi khi vui trở lại, ảnh lại chê em mập ra và xấu hơn trước. Em không tưởng tượng ra được trên đời này còn có những người tốt và sống nội tâm, sâu sắc đến thế, ảnh nói rằng khi nào có dịp đi Nha Trang, ảnh sẽ ghé nhà em và xin giấy ủy quyền của mẹ để được thăm nom em thường xuyên hơn. B. nói em cứ cố gắng học tập, trị bệnh, khi nào được ra mà lại muốn về Nha Trang thì ảnh sẽ đón mẹ con em. Em xúc động quá, nhưng tiếc là lúc ấy khuya lắm rồi, không thể nói được nhiều chuyện. Em trở vào, còn anh ấy ra cổng cứ đứng nhìn theo em mãi. Em về phòng, kể với mọi người, các chị lúc đầu không tin, sau đã tin rồi thì chọc em, thế là mày không sợ phải chết một mình nữa, có người đưa ma rồi. Anh ấy còn ghẹo em, thế cái thằng nhỏ ba tuổi báo đăng, nó ở đâu ra vậy. Em xấu hổ quá, ảnh nhớ em suốt mười lăm năm, còn em thì đã trở thành hư hỏng, xấu xa như thế này".



"Em cứ đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ kia", Nhi tiếp, "Anh B. về được mấy hôm, thì một buổi trưa, có một ông lão từ Hà Đông đạp xe tới. Bác ấy có lẽ phải 60 tuổi hoặc hơn, cầm tờ báo trên tay hỏi đường tới trung tâm hai lần mới thấy. Bác này cũng họ Lâm như em, cứ hỏi đi hỏi lại gốc gác ở đâu, ba má có phải người Bắc không, biết đâu xa xưa lại là họ hàng. Bác ấy cứ nói đi nói lại là trông em khỏe mạnh thế này, sao không xét nghiệm lại, biết đâu không việc gì. Em nói em chắc chắn dính bệnh rồi, thì bác ấy lại mời em về ở nhà bác ấy, nhà cửa đất đai rộng, mọi người trong gia đình cũng đọc báo và đồng ý. Em chẳng biết nói làm sao cho phải, cứ ngớ người ra trước lòng tốt của mọi người. Thế mà trước đó, em từng nghĩ cuộc đời mình thế là hết... Nói chuyện với em đến trưa, bác ấy lại lên xe đạp về. Em hạnh phúc quá, em không nghĩ một người bỏ đi như mình, lại vẫn được nhiều người nhớ đến và thông cảm, chia sẻ đến thế. Tuy nhiên, em vẫn khát khao một điều mà chưa đạt được, đó là sự tha thứ của gia đình, em chỉ muốn, trước khi chết, được về lại nơi mình đã sinh ra, để được gục đầu vào lòng mẹ, và nói với mẹ những lời ăn năn, để được mẹ bỏ qua cho những lỗi lầm của mình. Nhưng em không hiểu vì sao, đến bây giờ em vẫn chưa nhận được hồi âm của nhà". Nhi trầm ngâm, hai dòng nước mắt từ từ ứa ra và lăn trên khuôn mặt dù đã tàn phai nhưng vẫn phảng phất nét kiêu sa, xinh đẹp...

...

Câu chuyện buồn về cuộc đời Hoa hậu mắc AIDS Lâm Uyển Nhi




Những ngày đầu năm này, tại một góc nhỏ dành cho những người bị bệnh AIDS của khu Nghĩa trang Văn Điển (Hà Nội), người ta thấy lọ tro của Lâm Uyển Nhi.



Mộ người đẹp một thời - hoa khôi các thành phố biển, nằm trơ trọi, không người thân thăm viếng. Trước đó, ngày đưa Lâm Uyển Nhi đi hỏa táng, cũng không có người thân nào bên cạnh. Các bác sĩ phải nhờ hai người bệnh theo xe chở xác cô xuống nghĩa trang. Họ được “mượn” để đi cùng Nhi.



Sinh ra trên đời với một nhan sắc chim sa cá lặn, cuộc đời của cựu hoa hậu các thành phố biển Lâm Uyển Nhi có nhiều lúc lên hương, tưởng như tất cả những gì tốt đẹp nhất đều phủ lên người đẹp, nhưng nhiều hơn là những năm tháng mà sống trên đời là một sự đọa đày.



Cũng có những lúc, khi đã bị dìm xuống đáy cuộc đời, hạnh phúc lại bất ngờ đến với Lâm Uyển Nhi, khơi dậy trong cô khát vọng hoàn lương nhưng kết cục cuối cùng, cựu hoa hậu các thành phố biển đã chết cô độc trong cùng cực, khốn quẫn.



Đã có nhiều bài báo viết về cuộc đời của Lâm Uyển Nhi, mà chủ yếu là khi người đẹp đã mang trong mình căn bệnh AIDS. Cô từng trở thành nhân vật trong chương trình “Người đương thời” của Đài Truyền hình Việt Nam, của những loạt bài phóng sự dài kỳ trên các tờ báo lớn.



Lâm Uyển Nhi - theo như lời kể của chính cô - gần hai mươi năm về trước đã khai tăng tuổi để đi thi hoa hậu và đăng quang trong cuộc thi sắc đẹp của các thành phố biển. Khi ấy, người đẹp dù chưa đến tuổi trưởng thành nhưng đã sớm có quan hệ đặc biệt với trùm xã hội đen Phạm Chí Tin, tức Tin Palet, nổi danh trong giới giang hồ thành phố biển Nha Trang.



Khi Tin Palet bị bắt sau vụ bắt cóc, tống tiền nổi đình nổi đám thời đó, Lâm Uyển Nhi trở thành người tình của một thương gia Pháp chuyên buôn đồ cổ. Cuộc sống xa hoa của cô là niềm mơ ước của nhiều cô gái trẻ.



Cuộc đời xô đẩy, người tình Pháp phải về nước bỏ cựu hoa hậu bơ vơ. Thói quen sống trên tiền đẩy cô đến các vũ trường, CLB VIP, trở thành gái bao cao cấp để kiếm tiền trang trải cuộc sống.



Rồi thời gian bào mòn nhan sắc, những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng hủy hoại dung nhan, cựu hoa hậu ngày nào không còn là giai nhân có thể lọt vào mắt các đại gia, công tử mà phải ra đứng đường bán thân cho khách làng chơi.



Trong những năm tháng buôn phấn bán hương, Lâm Uyển Nhi nghiện ma túy, mang bệnh HIV. Cô trở thành người quen của Trung tâm phục hồi nhân phẩm tại Hà Tây.



Lâm Uyển Nhi có một đứa con trai, mang bệnh HIV từ trong bụng mẹ. Khi nó mới sinh, cô đã mang con đến bỏ trước cổng Trung tâm bảo trợ xã hội ở vùng cao Yên Bài, Hà Tây để tiếp tục xuống hồ Thiền Quang đứng đường bắt khách.



Rồi một lần bị bắt vào Trung tâm phục hồi nhân phẩm, hai mẹ con tình cờ nhận ra nhau. Sau khi hết thời hạn chữa bệnh tại Trung tâm, tình mẫu tử đã khiến Lâm Uyển Nhi xin ở lại để chăm sóc đứa trẻ.



Sống những chuỗi ngày ở Trung tâm bảo trợ xã hội với bản án tử hình tuyên trước, Lâm Uyển Nhi tha thiết muốn được cha đứa trẻ thừa nhận con.



Khi ông bố trẻ không tin đó là con mình, Trung tâm bảo trợ xã hội đã chi tiền đi xét nghiệm gen. Kết quả khẳng định họ đúng là cha con. Nhưng cuộc đoàn tụ gượng ép sau đó cũng chỉ kéo dài vài tháng rồi Lâm Uyển Nhi và đứa trẻ lại phải dắt nhau lên Trung tâm bảo trợ xã hội nương náu.



Hai năm về trước, khi đã bị đày đọa đến tận cùng bất hạnh, bất ngờ Lâm Uyển Nhi như được sống lại khi con trai cô thoát khỏi căn bệnh HIV một cách thần kỳ. Đó là một trong những trường hợp rất hiếm có - đứa trẻ mặc dù mang virut HIV từ trong bụng mẹ nhưng sau 18 tháng, khi hết nhiễm thể truyền từ mẹ sang con đã thoát khỏi căn bệnh HIV.



Đêm giao thừa năm trước, khi tôi có mặt tại Trung tâm bảo trợ xã hội II ở Yên Bài, Hà Tây, Lâm Uyển Nhi đã quyết định gửi con về quê ngoại nhờ mẹ nuôi dưỡng để lên Trung tâm bảo trợ xã hội, làm mẹ của 29 đứa trẻ bất hạnh mang trong mình căn bệnh HIV bị cha mẹ bỏ rơi tại Trung tâm, như chính con trai cô ba năm trước đó.



Khi ấy, Lâm Uyển Nhi nói rằng sẽ quyết tâm từ bỏ việc buôn phấn bán hương, nguyện ở lại Trung tâm bảo trợ xã hội để chăm sóc cho những đứa trẻ bất hạnh.



Quyết tâm hoàn lương không thành. Những cơn vật ma túy khiến Lâm Uyển Nhi lại trốn khỏi Trung tâm bảo trợ xã hội để đi bắt khách kiếm tiền thỏa mãn cơn nghiện. Cô trải qua những ngày tháng cuối đời tại Trung tâm dành cho những người mắc bệnh HIV giai đoạn cuối ở một huyện ngoại thành Hà Nội.



Hoa hậu các thành phố biển một thời khi chết không có ai đến nhận xác nên đã được đưa đi hỏa thiêu, chấm dứt một cuộc đời chìm nổi trong khốn cùng và cô độc.

(Theo TTVH)